logo
Blog
Chi tiết blog
Nhà > Blog >
Tritrichomonas Phôi Bị Bắn Mèo Chăn hộ Ý gây tiêu chảy mãn tính
Sự kiện
Liên hệ với chúng tôi
Ms. Lisa
86-180-0239-0619
Liên hệ ngay bây giờ

Tritrichomonas Phôi Bị Bắn Mèo Chăn hộ Ý gây tiêu chảy mãn tính

2026-01-04
Latest company blogs about Tritrichomonas Phôi Bị Bắn Mèo Chăn hộ Ý gây tiêu chảy mãn tính

Một nghiên cứu gần đây đã xác định nhiễm Tritrichomonas foetus là nguyên nhân chính gây tiêu chảy ruột già dai dẳng ở mèo tại một nơi trú ẩn ở Ý, thách thức những giả định trước đây rằng ký sinh trùng này chủ yếu ảnh hưởng đến mèo con. Nghiên cứu cho thấy mèo trưởng thành phải đối mặt với nguy cơ nhiễm bệnh cao tương đương.

Điều Tra Nơi Trú Ẩn: Ký Sinh Trùng Xuất Hiện là Thủ Phạm

Vào tháng 5 năm 2006, một nơi trú ẩn mèo ở Arezzo, Tuscany đã tiếp nhận 105 con mèo, chủ yếu là mèo hoang và một số mèo do chủ sở hữu từ bỏ. Theo các quy trình tiêu chuẩn, những con mèo mới đến được kiểm tra sức khỏe toàn diện bao gồm xét nghiệm FIV/FeLV, tẩy giun, tiêm phòng, gắn microchip và triệt sản. Sau 21 ngày cách ly, mèo được đưa vào khu vực ngoài trời chung với hộp vệ sinh dùng chung.

Trong vòng vài tháng, 74 con mèo đã bị tiêu chảy dai dẳng không đáp ứng với các phương pháp điều trị thông thường. Các xét nghiệm ban đầu loại trừ các ký sinh trùng phổ biến như giardia và cryptosporidium. Điều tra sâu hơn đã tiết lộ một mầm bệnh bất ngờ.

Kết Quả Chẩn Đoán: Phương Pháp Nuôi Cấy Vượt Trội Hơn Kính Hiển Vi

Các nhà nghiên cứu đã sử dụng ba phương pháp chẩn đoán: soi trực tiếp phân bằng kính hiển vi (n=20), nuôi cấy đặc hiệu T. foetus (n=74) và xác nhận PCR (n=1). Kết quả cho thấy tỷ lệ nhiễm bệnh là 32% (24 con mèo), với phương pháp nuôi cấy phát hiện nhiều trường hợp hơn đáng kể (32%) so với kính hiển vi (5%).

Đáng chú ý, 67% số mèo bị nhiễm bệnh là mèo trưởng thành (18 tháng đến 7 năm), trái ngược với những quan niệm trước đây về khả năng dễ mắc bệnh theo độ tuổi. Tất cả những con mèo bị ảnh hưởng đều là mèo lông ngắn trong nước đã triệt sản và không có khuynh hướng về giống.

Biểu Hiện Lâm Sàng và Phân Bố Toàn Cầu

Mèo bị nhiễm bệnh có các triệu chứng khác nhau, từ các trường hợp không có triệu chứng đến tiêu chảy mãn tính với phân có mùi hôi, có máu và chất nhầy. Mặc dù hầu hết vẫn duy trì mức độ hoạt động bình thường, hai con mèo con đã phát triển các tình trạng giống như nhiễm trùng huyết gây tử vong.

Trước đây được coi là một mầm bệnh chủ yếu ở Mỹ, nghiên cứu xác nhận sự hiện diện toàn cầu của T. foetus với các trường hợp được ghi nhận ở Anh (20% số mèo bị tiêu chảy), Đức, Tây Ban Nha và hiện nay là Ý.

Những Thách Thức trong Điều Trị và Lo Ngại về Tình Trạng Mang Mầm Bệnh

Ronidazole (30mg/kg hai lần mỗi ngày trong 14 ngày) đã làm giảm thành công các triệu chứng lâm sàng ở mèo được điều trị, với các kết quả nuôi cấy theo dõi cho thấy kết quả âm tính. Tuy nhiên, PCR đã phát hiện nhiễm trùng dai dẳng ở một con mèo được điều trị, cho thấy có thể có tình trạng mang mầm bệnh mặc dù các triệu chứng đã được giải quyết.

Những hạn chế trong điều trị bao gồm tình trạng thuốc chưa được cấp phép sử dụng cho mèo và các tác dụng phụ thần kinh tiềm ẩn. Nghiên cứu lưu ý rằng phân lỏng không thường xuyên vẫn tồn tại ở một số con mèo sau điều trị, mặc dù mức độ nghiêm trọng và tần suất đã giảm đáng kể.

Ý Nghĩa Dịch Tễ Học

Tỷ lệ nhiễm bệnh ở mèo trưởng thành (67%) trái ngược với các nghiên cứu trước đây báo cáo chủ yếu là các trường hợp ở mèo non. Các nhà nghiên cứu đưa ra giả thuyết rằng điều này có thể đại diện cho sự xâm nhập ban đầu của ký sinh trùng vào một quần thể chưa từng tiếp xúc, ảnh hưởng đến tất cả các nhóm tuổi như nhau.

Điều kiện sống mật độ cao có khả năng tạo điều kiện cho sự lây truyền qua đường phân-miệng, mặc dù không thể loại trừ các yếu tố di truyền. Vai trò của môi trường nơi trú ẩn như một yếu tố khuếch đại sự lây nhiễm cần được điều tra thêm.

Những Hạn Chế của Nghiên Cứu và Định Hướng Tương Lai

Những hạn chế về tài chính đã hạn chế việc xét nghiệm toàn diện, có khả năng đánh giá thấp tỷ lệ nhiễm bệnh thực tế. Độ nhạy chẩn đoán khác nhau đáng kể - PCR (94%) vượt trội hơn nuôi cấy (56%) và kính hiển vi (14%). Việc thải ký sinh trùng không liên tục và xét nghiệm một mẫu có thể đã làm giảm hơn nữa tỷ lệ phát hiện.

Nghiên cứu nhấn mạnh T. foetus là một chẩn đoán phân biệt quan trọng đối với bệnh tiêu chảy dai dẳng ở mèo, đặc biệt là trong môi trường có nhiều mèo. Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh sự cần thiết phải cải thiện các quy trình chẩn đoán và các lựa chọn điều trị cho mối lo ngại về sức khỏe mèo toàn cầu đang nổi lên này.

Blog
Chi tiết blog
Tritrichomonas Phôi Bị Bắn Mèo Chăn hộ Ý gây tiêu chảy mãn tính
2026-01-04
Latest company news about Tritrichomonas Phôi Bị Bắn Mèo Chăn hộ Ý gây tiêu chảy mãn tính

Một nghiên cứu gần đây đã xác định nhiễm Tritrichomonas foetus là nguyên nhân chính gây tiêu chảy ruột già dai dẳng ở mèo tại một nơi trú ẩn ở Ý, thách thức những giả định trước đây rằng ký sinh trùng này chủ yếu ảnh hưởng đến mèo con. Nghiên cứu cho thấy mèo trưởng thành phải đối mặt với nguy cơ nhiễm bệnh cao tương đương.

Điều Tra Nơi Trú Ẩn: Ký Sinh Trùng Xuất Hiện là Thủ Phạm

Vào tháng 5 năm 2006, một nơi trú ẩn mèo ở Arezzo, Tuscany đã tiếp nhận 105 con mèo, chủ yếu là mèo hoang và một số mèo do chủ sở hữu từ bỏ. Theo các quy trình tiêu chuẩn, những con mèo mới đến được kiểm tra sức khỏe toàn diện bao gồm xét nghiệm FIV/FeLV, tẩy giun, tiêm phòng, gắn microchip và triệt sản. Sau 21 ngày cách ly, mèo được đưa vào khu vực ngoài trời chung với hộp vệ sinh dùng chung.

Trong vòng vài tháng, 74 con mèo đã bị tiêu chảy dai dẳng không đáp ứng với các phương pháp điều trị thông thường. Các xét nghiệm ban đầu loại trừ các ký sinh trùng phổ biến như giardia và cryptosporidium. Điều tra sâu hơn đã tiết lộ một mầm bệnh bất ngờ.

Kết Quả Chẩn Đoán: Phương Pháp Nuôi Cấy Vượt Trội Hơn Kính Hiển Vi

Các nhà nghiên cứu đã sử dụng ba phương pháp chẩn đoán: soi trực tiếp phân bằng kính hiển vi (n=20), nuôi cấy đặc hiệu T. foetus (n=74) và xác nhận PCR (n=1). Kết quả cho thấy tỷ lệ nhiễm bệnh là 32% (24 con mèo), với phương pháp nuôi cấy phát hiện nhiều trường hợp hơn đáng kể (32%) so với kính hiển vi (5%).

Đáng chú ý, 67% số mèo bị nhiễm bệnh là mèo trưởng thành (18 tháng đến 7 năm), trái ngược với những quan niệm trước đây về khả năng dễ mắc bệnh theo độ tuổi. Tất cả những con mèo bị ảnh hưởng đều là mèo lông ngắn trong nước đã triệt sản và không có khuynh hướng về giống.

Biểu Hiện Lâm Sàng và Phân Bố Toàn Cầu

Mèo bị nhiễm bệnh có các triệu chứng khác nhau, từ các trường hợp không có triệu chứng đến tiêu chảy mãn tính với phân có mùi hôi, có máu và chất nhầy. Mặc dù hầu hết vẫn duy trì mức độ hoạt động bình thường, hai con mèo con đã phát triển các tình trạng giống như nhiễm trùng huyết gây tử vong.

Trước đây được coi là một mầm bệnh chủ yếu ở Mỹ, nghiên cứu xác nhận sự hiện diện toàn cầu của T. foetus với các trường hợp được ghi nhận ở Anh (20% số mèo bị tiêu chảy), Đức, Tây Ban Nha và hiện nay là Ý.

Những Thách Thức trong Điều Trị và Lo Ngại về Tình Trạng Mang Mầm Bệnh

Ronidazole (30mg/kg hai lần mỗi ngày trong 14 ngày) đã làm giảm thành công các triệu chứng lâm sàng ở mèo được điều trị, với các kết quả nuôi cấy theo dõi cho thấy kết quả âm tính. Tuy nhiên, PCR đã phát hiện nhiễm trùng dai dẳng ở một con mèo được điều trị, cho thấy có thể có tình trạng mang mầm bệnh mặc dù các triệu chứng đã được giải quyết.

Những hạn chế trong điều trị bao gồm tình trạng thuốc chưa được cấp phép sử dụng cho mèo và các tác dụng phụ thần kinh tiềm ẩn. Nghiên cứu lưu ý rằng phân lỏng không thường xuyên vẫn tồn tại ở một số con mèo sau điều trị, mặc dù mức độ nghiêm trọng và tần suất đã giảm đáng kể.

Ý Nghĩa Dịch Tễ Học

Tỷ lệ nhiễm bệnh ở mèo trưởng thành (67%) trái ngược với các nghiên cứu trước đây báo cáo chủ yếu là các trường hợp ở mèo non. Các nhà nghiên cứu đưa ra giả thuyết rằng điều này có thể đại diện cho sự xâm nhập ban đầu của ký sinh trùng vào một quần thể chưa từng tiếp xúc, ảnh hưởng đến tất cả các nhóm tuổi như nhau.

Điều kiện sống mật độ cao có khả năng tạo điều kiện cho sự lây truyền qua đường phân-miệng, mặc dù không thể loại trừ các yếu tố di truyền. Vai trò của môi trường nơi trú ẩn như một yếu tố khuếch đại sự lây nhiễm cần được điều tra thêm.

Những Hạn Chế của Nghiên Cứu và Định Hướng Tương Lai

Những hạn chế về tài chính đã hạn chế việc xét nghiệm toàn diện, có khả năng đánh giá thấp tỷ lệ nhiễm bệnh thực tế. Độ nhạy chẩn đoán khác nhau đáng kể - PCR (94%) vượt trội hơn nuôi cấy (56%) và kính hiển vi (14%). Việc thải ký sinh trùng không liên tục và xét nghiệm một mẫu có thể đã làm giảm hơn nữa tỷ lệ phát hiện.

Nghiên cứu nhấn mạnh T. foetus là một chẩn đoán phân biệt quan trọng đối với bệnh tiêu chảy dai dẳng ở mèo, đặc biệt là trong môi trường có nhiều mèo. Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh sự cần thiết phải cải thiện các quy trình chẩn đoán và các lựa chọn điều trị cho mối lo ngại về sức khỏe mèo toàn cầu đang nổi lên này.

Sơ đồ trang web |  Chính sách bảo mật | Trung Quốc Chất lượng tốt Máy RT qPCR Nhà cung cấp. 2022-2026 Guangzhou BioKey Healthy Technology Co.Ltd Tất cả các quyền được bảo lưu.